Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Tôi ngất đi nhưng vẫn mờ ảo nghe được:
_Trân …Trân- giọng anh hét lên như muốn giết người vậy. Nhưng tôi không thể trả lời lại được vì đã kiệt sức mất tiêu rồi. Thấy tôi ngất xỉu như thế Boss bế tôi đi nhưng vẫn không quên quay lại phán một câu mà làm 2 con nhỏ đánh tôi+ 1 con đầu xỏ như muốn ngất luôn:
_Thiên Văn( giải thích đó là em họ Boss kiêm luôn người quản lý đó nha)- anh ấy lạnh nhạt nói.
_Dạ – nói rồi Thiên Văn lập tức đứng bên nghe chỉ thị.
_Bắt 3 con nhỏ này đưa vào tầng hầm, mai tôi sẽ đến giải quyết. Không được nhẹ tay đâu- Nói rồi Boss bế tôi ra ngoài xe bỏ lại 3 tiếng gào thét xin tha của 3 con nhỏ kia. Còn cảm giác của tôi lúc xỉu là như được nằm trên một đám mây rất mềm mại , rất thích.( Chà… vòng tay của Boss dễ chịu vậy áh ). Boss đưa tôi về nhà… của Boss. Đặt tôi lên giường của Boss, lấy khăn lạnh lau nhè nhẹ lên hai bên má của tôi, rồi lấy trứng gà lăn lên mặt tôi một cách rất nhạ nhàng như sợ tôi đau vậy….
_Em thật là ngốc để người ta đánh mà không phản kháng sao? Vậy làm sao tôi có thể rời khỏi em để em một mình đây- Boss nói dịu dàng + một chút chua xót khi thấy hai bên má đỏ ửng gần tím của tôi.(Đâu phải tôi đánh không lại đâu vì bên phe người ta đông thôi mà. T/g: đã sai còn cãi nữa chậc..chậc ). Tôi lờ mờ tỉnh dậy, định mở mắt ra thì thấy một bàn tay đang vuốt nhạ cái má tôi đã thế… còn dùng môi… hôn lên cái má bên phải rồi hôn them cái má bên trái. Còn phán them một câu làm tôi không dám mở mắt ra luôn:
_Em mở mắt bây giờ thì tôi không chắc cái môi em còn nguyên vẹn đâu – anh ấy cười như biết tôi đã tỉnh vậy.
_Chúc em ngủ ngon- Boss nói xong bỏ ra ngoài, tắt đèn cho tôi ngủ. Nhưng sao tôi có thể ngủ được khi Boss vừa nãy đã hôn tôi chứ? Huhuhu Boss ơi sao anh cứ làm tôi không thể kiềm được lòng chứ. Mà công nhận môi của Boss thật mềm chạm nhẹ thôi cũng làm cho tôi dù không có bị tát đến đỏ thì nó cũng đỏ lên như 2 quả cà chua rồi . . Không biết tôi loay hoay đến bao giờ mà ngủ đến 8h sáng mới dậy. Bước xuống phòng khách nhà Boss, đã thấy Boss đang ngồi nhàn nhã trên ghế vừa ăn vừa đọc báo rồi.
_Chào.. buổi ..sáng – tôi ngượng ngùng khi nghĩ đến chuyện hôm qua.
_Uhm! chào em, có muốn ăn không- Boss hỏi.
_Dạ thôi em phải về ạh. Hôm qua đã làm phiền…anh quá rồi- tôi nhỏ nhẹ nói.
_Có sao đâu, miễn em đền bù cho tôi là được rồi- anh nhàn nhã phán.
_….Nhưng em không có gì để đền bù đâu ạ- tôi áy náy nói. Nghe tôi nói thế Boss đứng dậy, kéo tôi lại cúi xuống… hôn vào môi tôi, quàng tay qua em tôi thêm một lần nữa siết chặt như sợ tôi đẩy ra vậy.( Áh… áh nụ hôn buổi sáng.. chưa đánh răng hắc ..hắc ). Cỡ khoảng 10 phút sau, Boss mới chịu thả tôi ra, tôi thở chối chết luôn áh.
_Như vậy đã đền bù cho tôi rồi đó- Boss cười đểu nói.
_Em ăn đi rồi tôi đưa em về- Boss nói thêm.

15 phút sau,
Boss đưa tôi về. Về đến trước nhà thì đã thấy Tiêu Hoằng lo lắng đứng đó chờ tôi rồi.

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: