Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Ân, liền như vậy quyết định.

Không nghĩ tới hắn buổi chiều có thể có chuyện khác hay không, Đoạn Cần Tâm trực tiếp chạy đến đại học T ôm cây đợi thỏ, chờ Thường Phong tan học.

Cuối khóa Thường Phong, giống thường lui tới giống như cầm sách vở đi trở về phòng nghĩ giáo sư, tới gần phòng lại ở trên hành lang ngây người, hai mắt ngay lúc này sáng ngời .

“Cần Tâm?” Bởi vì quá mức kinh hỉ, hắn nhất thời không chú ý kêu lên phương danh của nàng.

Đoạn Cần Tâm lòng không tự chủ được một chút đụng phải hung hăng. Đây là hắn lần đầu tiên kêu nàng cần Tâm.

“Như thế nào đến đây có việc gì trước không nói với ta một tiếng?” Hắn đi đến trước mặt nàng, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, ôn nhu hỏi nói.

” Ngẫu nhiên, biết ngươi trên lớp học, không muốn quấy rầy ngươi dạy học, cho nên mới không có đánh điện thoại.” Nàng giải thích, không biết vì sao, cảm giác mặt có một chút nóng lên.

“Hôm nay không công tác?”

“Nghỉ ngơi một ngày.”

“Muốn mời ta ăn cơm?”

“Làm sao ngươi biết?” Nàng kinh ngạc trợn to hai mắt.

“Vừa rồi kháp chỉ tính đi ra .” Hắn vẻ mặt còn thật sự hồi phục.

Đoạn Cần Tâm bị hắn hỏi tới tấp không kịp trả lời khẽ cười một tiếng.

“Muốn ăn cái gì?” Nàng trở lại chuyện chính.”Trước tiên là nói về tốt lắm, hôm nay ta mời khách, đừng nguyên tắc của ngươi đến theo ta cướp hóa đơn nha.”

Thường Phong mỉm cười gật đầu.”Ngươi chờ ta một chút, ta đem sách giáo khoa cầm lại văn phòng.”

“Hảo.” Nàng mỉm cười đáp.

Thường Phong đi vào văn phòng cất sách, chỉ chốc lát sau liền cầm cái chìa khóa xe cùng áo khoác đi ra. Hai người sóng vai đi ở trong sân trường, trong trường học giáo sư nổi danh soái ca xứng nữ ngôi sao có vài phần nhìn quen mắt, hơn nữa hai người cao gầy bắt mắt thân hình ghép thành đôi, nhất thời hấp dẫn ánh mắt mọi người bốn phía.

Bất quá thói quen chịu chú ý hai người căn bản không làm một sự việc, thẳng tán phiếm nói giỡn xuyên qua trường học, hướng bãi đỗ xe đi đến.

*****

Nghỉ ngơi một ngày sau, Đoạn Cần Tâm lại lần nữa đi vào ứng phó không nổi công tác giừa nước lũ, bận tối mày tối mặt.

Hôm nay, nàng muốn chụp là chi nhánh MTV. Trước kia nàng cũng chụp qua MTV, bất quá cũng chỉ là nho nhỏ phối hợp diễn, đại khái xuất hiện một hai giây, có đôi khi ngay cả mặt đều nhìn không tới, nhưng là hôm nay không phải, nàng diễn nhưng là nữ nhân vật chính.

Sáng sớm trời chưa sáng, nàng sẽ theo đạo diễn đến hồ trúc trên núi Dương Minh quay ngoại cảnh, buổi chiều sáu giờ hơn lại quay về trường quay quay tiếp, muốn làm đến hơn 10 giờ tối đều còn không có chấm dứt. Đoạn Cần Tâm có cảm giác thật sự mệt, nhưng là nhân viên quanh mình công tác, mọi người cùng nàng giống nhau đều là theo buổi sáng công tác đến bây giờ, nàng thật sự không có mặt mũi kêu mệt. Đạo diễn cùng ca sĩ ở trước máy quay thảo luận chuyện Phương thức biểu diễn, hai người đều hi vọng bày ra có điểm sai biệt, đang trao đổi, đoàn người nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút, uống nước, ngồi xuống nghỉ ngơi , gọi điện thoại . . . . . .

Nhìn đến có người đang gọi điện thoại, nàng thế này mới nhớ tới hẳn là muốn đánh điện nói về nhà nói cho mẫu thân, nàng công tác còn chưa xong, hội tối nay trở về, muốn nàng đừng thay chính mình chờ cửa , sớm một chút đi ngủ.

Nghĩ xong, nàng lập tức đi phóng tới chỗ để bao da của mình, lấy điện thoaj trong bao da ra, kết quả lại bị năm cuộc gọi nhỡ liên tiếp làm kinh ngạc một chút.

Sẽ là ai tìm nàng?

Nàng đè xuống xem xét, kết quả chỉ biểu hiện một cái tên, Cần Phương cuộc gọi gần nhất là từ 3 phut trước gọi tới , nàng không chút nghĩ ngợi lập tức gọi lại.

Điện thoại đô đô vang lên hai tiếng liền bị tiếp lên.

“Tỉ –”

Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng khóc suy yếu nói, làm nàng tâm không tự chủ được nói nhah một chút.”Cần Phương, chuyện gì xảy ra? Ngươi đang khóc sao?” Nàng sốt ruột hỏi.

“Tỉ, ta sanh non , ngươi. . . . . có thể đến đây với ta được không?” Muội muội tại kia đầu thấp khóc.

“Lưu, sanh non? !” Đoạn Cần Tâm bị kinh hách đến.”Làm sao có thể phát sinh loại sự tình này? Ngươi hiện tại ở đâu?”

“Bệnh viện.

Ngươi có thể đến với ta không?”

“Ta –” Đoạn Cần Tâm mới nói một chữ, chợt nghe tiếng vỗ tay trong trường quay vang lên để mọi người chú ý.

“OK, bắt đầu công tác.

Nữ nhân vật chính của chúng ta đâu?” Đạo diễn giương giọng hỏi.

“Cần Phương, nói cho ta biết ngươi ở bệnh viện nào?” Nàng nắm chắc thời gian, nhanh chóng hỏi.

Muội muội trở về một cái nghe nhiều nên thuộc tên bệnh viện, nàng lập tức nói câu, “Ta đã biết.” Lập tức cắt đứt điện thoại, bằng tố độ nhanh nhất lại đánh điện nói đi ra ngoài.

“Thường Phong, ta là Đoạn Cần Tâm.

Có một chuyện cần làm phiền ngươi dược không? Muội muội của ta hiện tại người đang ở bệnh viện ×× , nàng sanh non , nhưng ta còn đang làm việc, hiện tại đi không được, ngươi giúp ta đi bồi nàng dược không, chờ sau khi ta kết thúc công việc liền đi qua?” Nàng vội vã công đạo, giọng nói không khỏi dẫn theo điểm nghẹn ngào.

“Ta đây liền đi qua, ngươi muội tên gọi là gì?” Hắn trầm ổn nói.

“Đoạn Cần Phương.”

“Ta đã biết, ngươi không cần lo lắng.”

“Đoạn tiểu thư, đạo diễn đang tìm ngươi .” Trợ lý đã chạy tới đối với nàng kêu lên.

“Hảo, ta lập tức đi qua.” Nàng quay đầu đáp, nghe thấy đầu bên kia điện thoại Thường Phong nói với nàng –“Ngươi nhanh chút đi công tác, chuyện muội muội của ngươi giao cho ta, đừng lo lắng.

Ta gác điện thoại .”

“Thường Phong!” Nàng nhanh chóng kêu một tiếng.

“Còn có chuyện gì?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến thanh âm trầm ổn của hắn.

“Cám ơn ngươi.” Nàng nói giọng khàn khàn tạ.

“Nhanh đi công tác đi.” Hắn ôn nhu trấn an nàng.

“Ân.” Gật gật đầu, Đoạn Cần Tâm thế này mới gác máy, đưa điện thoại di động quăng vào trong bao da, cố nén lo lắng cùng đau lòng đối muội muội, xoay người tiếp tục nàng vẫn chưa xong công tác.

Trường quay kết thúc công việc đã muốn hơn mười hai giờ.

Đoạn Cần Tâm đeo bao da, ngay cả tẩy trang cũng chưa kịp, cứ như vậy lớp hóa trang có chút đậm , vội vã đuổi tới bệnh viện. Bởi vì di động chợt đột nhiên hết pin, nàng chỉ có thể hướng quầy tiếp tân hỏi chỗ Đoan Cần Phương, sau đó biết được số phòng cùng phương hướng sau, trực tiếp nhằm phía muội muội chỗ phòng bệnh chạy.

Một mình trong phòng bệnh một mảnh trầm tĩnh, trên giường bệnh người đã đi vào giấc ngủ, nam nhân ngồi ở trên sô pha không biết đang nhìn cái gì, lại nghe thấy tiếng mở cửa thì nhanh chóng ngẩng đầu lên, sau đó hướng nàng ra hiệu im lặng.

Nàng gật gật đầu,nhẹ nhàng đóng cửa, sau đó đi đến giường bệnh vừa cúi đầu nhìn muội muội.

Làm sao có thể gầy như vậy, tái nhợt như vậy? Vì sao trong phòng bệnh cũng chỉ có một mình Thường Phong mà thôi, người nhà chồng nàng đâu? Vì sao không ai ở tại chỗ này chiếu cố nàng? Nàng không khỏi nắm chặt nắm tay.

Đoạn Cần Tâm nước mắt mơ hồ tầm mắt, nàng thân thủ đem nước mắt lau, Nhưng nước mắt cũng rất nhanh lại chảy ra.

Khuỷu tay nhẹ nhàng bị người nắm lấy, nàng quay đầu, chỉ thấy Thường Phong không biết khi nào đã tới đến bên người nàng.

Hắn dùng vẻ mặt ý bảo nàng cùng hắn đến bên ngoài.

Đoạn Cần Tâm gật đầu, lại nhìn muội muội trên giường bệnh tái nhợt gầy yếu liếc mắt một cái, thế này mới cùng hắn đi đến ngoài phòng bệnh.

Cửa phòng đóng lại, thanh âm của hắn mềm nhẹ lo lắng lập tức ở bên tai nàng vang lên.”Ngươi có khỏe không?”

Không tốt, thật không tốt.

Nghĩ đến bộ dáng Cần Phương nằm ở trên giường bệnh, nàng liền đau lòng đến muốn khóc. Còn có, nàng nhớ tới nhà chồng Cần Phương, hung hăng đại náo một hồi.

“Cần Phương có nói gì với ngươi?” Nàng ách thanh hỏi hắn.

“Có, nàng hỏi ta có phải bạn trai của ngươi không?.”

Nàng khinh xả môi dưới cánh hoa, cười không nổi.

“Ta nói phải” Thường Phong nhìn không chuyển mắt, thật sâu nhìn nàng.”Cho nên, muốn khóc cứ dựa vào lòng ta mà khóc.”
Hắn ôn nhu nói xong, thân thủ nhẹ nhàng mà đem nàng kéo vào trong lòng.

Trong lúc nhất thời, Đoạn Cần Tâm cả người cứng ngắc, đầu trống rỗng.

Cùng Thường Phong chỉ mới quen biết mấy tháng , hai người tuy rằng thường cùng nhau ăn cơm, ngẫu nhiên cũng sẽ toàn bộ điện thoại, nhưng là quân tử chi giao đạm như nước, ngay cả tay cũng chưa chạm qua, sao biết hắn hội như vậy thình lình xảy ra liền ôm lấy nàng, nàng tưởng không kinh hãi đều không được.

Nhưng mà ngực của hắn dày rộng, ấm áp như vậy, hơi thở lại trầm ổn trấn định như vậy, cả người là như vậy tin cậy lại tràn ngập lực lượng, này hết thảy đều là nàng hiện tại cần nhất .

Nàng đã muốn một người đơn đả độc đấu lâu lắm , lâu đến không biết có người có thể dựa vào là như thế ấm áp lại làm người ta có cảm giác yên tâm.

Chỉ cần một chút là tốt rồi, nàng nói cho chính mình, sau đó đem hai má vùi vào trong long hắn, mười ngón gắt gao nắm y phục của hắn, thấp giọng khóc nức nở lên.

Thường Phong ôn nhu ôm lấy nàng, kiên nhẫn thật chờ nàng bình tĩnh.

Qua một hồi lâu, Đoạn Cần Tâm rốt cục chậm rãi bình tĩnh, nhẹ nhàng mà theo trong lòng hắn lui ra, đỏ mặt cùng mũi, đối hắn lộ ra một chút ngượng ngùng, ách vừa nói câu”Thực xin lỗi” cùng”Cám ơn ngươi”

“Đi rửa mặt.” Thường Phong từ trong túi lấy ra một cái khăn tay đưa cho nàng nói.

Đoạn Cần Tâm trừng mắt nhìn, gật gật đầu, tiếp nhận khăn tay của hắn xoay người trở lại trong phòng bệnh, đi vào toilet, đã bị người trong kính dọa thê thảm, chính mình dọa hảo sau một lúc lâu vẫn quay về không được thần.

Ngây người một thời gian nàng mới trở lại phòng bệnh, theo chính mình đại bao trong bao nhảy ra tháo trang sức miên, một lần nữa trở lại trong toilet tháo trang sức, một hồi lâu sau, mới trở lại trên hành lang có hắn đang đứng, đưa khăn tay trả lại cho hắn.

“Ta giặt qua, cho nên ẩm ướt .” Nàng nói

Thường Phong không để ý lắm diêu phía dưới, sau đó tự nhiên dắt tay nàng hướng phòng giao hảo đi đến.

Đoạn Cần Tâm tâm đột nhiên lậu nhảy vỗ, nàng cúi đầu nhìn mình bị hắn nắm lấy tay, đã muốn không biết nên phản ứng làm sao — bởi vì không lâu trước nàng còn chôn ở hắn trong lòng, hiện tại lại đến cùng hắn rớt ra khoảng cách nói nam nữ thụ thụ bất thân, giống như rất kỳ quái .
Quên đi.

Ngoan ngoãn bị hắn nắm đi vào tình phòng giao hảo, hắn đã muốn đem đèn đang tắt mở lên, đóng cửa lại, lại đem nàng an trí ở trên sô pha, mới trả lời vấn đề nàng hồi lâu phía trước ở trên hành lang ngoài phòng bệnh hỏi hắn.

“Nàng nói cái nam nhân kia đẩy nàng một phen, đứa nhỏ mới có thể rụng.”

Đoạn Cần Tâm đột nhiên mở to hai mắt, lộ ra vẻ mặt khó có thể tin lại phẫn nộ.”Sanh non là cái kia nam nhân làm hại?”

Lúc trước.”Hắn tựa hồ hi vọng nàng đem đứa nhỏ bỏ đi, ngươi muội không chịu, lại châm chọc khiêu khích hơn nói chút kích thích lời của hắn, hắn nhịn không được động thủ đẩy nàng một chút, bụng mới có thể đụng vào tay vịn sô pha, làm cho sanh non.”

Đối với cá tính muội muội, Đoạn Cần Tâm hiểu được nàng đích xác hội làm chuyện như vậy, nhưng là ngay cả như vậy, đối một cái phụ nữ có thai, một cái nữ nhân mang chính mình đứa nhỏ, tên hỗn đản nam nhân nào có thể nào động thủ đâu?

“Ta sẽ không bỏ qua cái tên kia , tuyệt đối!” Nàng thấp giọng cắn răng thề.

Comments on: "THƯỜNG GIÁO SƯ ÔN NHU – CHƯƠNG 4.2" (4)

  1. Nói x phải giật luôn chứ * cười *, phong bì nè, ruột nè, nàng nhận lại a~

  2. thank nàng, ta chỉ nói thế thui. Sắp tới Tết, bọn ta định là sẽ có quà Tết cho các nàng nè!!!!!!

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: