Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Chương 6: Muốn ngừng khó ngừng, chỗ nào cũng có
Edit: Lệ Phong
Beta: Ngocquynh520
********

Ta cố gắng quên cái đêm kỳ lạ kia đi, nỗ lực cố gắng khôi phục cái trạng thái vô tâm vô phế vui vẻ vô tự lự như trước đây. Nhưng kể từ lúc Đỗ Thăng đến trường tọa đàm, trong trường đến cả dì xới cơm ở căn-tin cũng thì thầm cái tên Đỗ Thăng mỗi ngày, rõ ràng là tai ta không thể có sự yên bình mà!
Lại có một ngày thầy mang theo vẻ mặt có chút do dự có chút bàng hoàng lại có điểm khó mở miệng, tập hợp thành một gương mặt tâm tình phức tạp cẩn cẩn dực dực (dè dặt) nói với ta, ngày đó Đỗ Thăng đến trường phát biểu, rồi lúc ăn cơm, thầy nghĩ Đỗ Thăng có ấn tượng rất tốt với ta. Ta cười khổ một mực phủ nhận rằng thầy hoàn toàn suy đoán lầm lẫn mà thôi.
Thầy còn hỏi ta có biết vì sao mà ngày đó đi ăn thầy và Hiệu trưởng lại “chìu chuộng” Đỗ Thăng như vậy không? Đó là bởi vì trường đang xin một hạng mục lớn, cần một người tài năng để làm. Cho nên hôm đó mọi người mới không tiếc mà “cống hiến” khuôn mặt và cái dạ dày của ta để bồi tiếp Đỗ Thăng uống rượu.
Ta lúc đó còn tưởng, cuối cùng thầy cũng có lương tâm, bất đắc dĩ mới để ta uống rượu cùng với khách, trong lòng lúc đó có chút hổ thẹn không yên. Nhưng rồi ngay sau đó thầy lại thăm dò ta, hỏi, nếu như cử ta làm đại biểu cho trường để bàn bạc chuyện hạng mục với Đỗ Thăng, thì có được không? Ta nghe xong lời này lập tức quyết định quẳng ngay cái ý nghĩ trước kia, từ nay về sau kiên quyết cho rằng lương tâm của các vị lão sư ấy đều bị tiền tài ăn hết rồi.
Ta nói thẳng với thầy, người như Đỗ Thăng, loại nữ nhân nào mà chưa thấy qua, làm sao có thể đối xử đặc biệt với một sinh viên còn chưa tốt nghiệp như ta. Thầy là người thông minh, không nói thêm gì nữa, việc này coi như chìm vào dĩ vãng. Còn về phần hạng mục, thầy nên tự tìm cách thôi, ta thật sự không thể làm gì.
Vài ngày sau, cái điện thoại cuối cùng cùng theo sở nguyện của ta mà bị mất. Trước đây ta sợ Đỗ Thăng gọi điện thoại, mà đã gọi thì có nghĩa là ta sẽ bị hắn tùy ý sai khiến. Nhưng bây giờ, ta vừa sợ hắn gọi điện thoại, trong lòng lại vừa có chút trông mong hắn thật sự gọi điện thoại, ta cũng không biết mình cuối cùng muốn như thế nào nữa. Đang bị loại mâu thuẫn này dày vò hành hạ, nên ta thật sự cảm thấy thà rằng cái điện thoại của ta mất đi còn hơn! Quả nhiên, điện thoại không phụ lòng chủ nhân, bây giờ thật sự đã mất, hơn nữa là mất một cách tuyệt vời, làm cho ta một chút cũng không biết!
Cố Thiến gọi điện liên tục ba ngày đều là tắt máy, không thể nhịn được nữa đùng đùng tới ký túc xá của ta, câu đầu tiên nói khi vừa gặp ta chính là, nhỏ ngốc kia không phải cậu lại làm mất điện thoại nữa chứ!
Nhìn xem này, đây đúng là tri kỉ của ta, hiểu rõ ta đến từng chi tiết!
Ta gật đầu, Cố Thiến giống như đã khẳng định, vươn tay run run chỉ vào người ta mà mạnh mẽ lên án: “Nhậm Phẩm, tôi nói cho cậu biết, tôi đã từng thấy qua cảnh phá sản, nhưng chưa từng thấy cảnh nào như cậu hết! Số tiền cậu bỏ ra mua điện thoại để rồi bị mất, đủ để một gia đình thuộc dạng bần nông hoặc trung nông có thể có cuộc sống hạnh phúc ấm no đó!”
Cố Thiến nói với ta, bọn bạn cùng học đại học muốn tập hợp tiệc tùng vào thứ Sáu này, có nhiều người gọi điện thoại không được, nhưng lại không muốn gọi tới trường, sợ thầy mà biết thì phải để thầy đi cùng, như vậy thì chơi không “high” mà đuổi thì lại không đi.
Tìm không được ta bọn họ đương nhiên phải tìm tới Cố Thiến. Vì nguyên nhân là ta, nên Cố Thiến và bọn bạn học đều trở thành quá lanh lợi. Bọn ta chỉ cần có tụ hội gì, là ta nhất định phải mang cô ấy theo.
Cố Thiến tỉ mỉ quan sát ta một hồi rồi nói: “Phẩm Phẩm, tớ thấy cậu hình như gầy đi thì phải. Mới mấy ngày không gặp mà đã trổ mã nhiều, có phong vị của phụ nữ rồi đấy. Chậc chậc chậc, cậu nói xem, gần đây cậu có phải gặp vận đào hoa rồi không?”
Ta nhìn cô ấy, tức giận nói: “Phi! Đào hoa cái P! Cùng lắm là một cái nạn đào hoa! Cậu nhìn cậu xem, trong đầu không phải toàn màu vàng hay màu hồng gì hết, mà tất cả đều là đồi bại! Tớ nói cho cậu biết, phần tử đen tối như cậu đã lan truyền khắp xã hội, nhưng ngàn vạn lần đừng có đem cái tư tưởng của cậu mà nhúng chàm sự thuần khiết của tớ, người ta vẫn còn là một học sinh rất ngây thơ đó!”
Cố Thiến liền hung hăng tát ta một cái. Có chút đau, nhưng tí đau ấy vẫn còn thua xa cái đau mà kiếp nạn đào hoa đã gây ra cho ta.
***
Tối thứ năm lúc vừa ăn cơm xong, cả đám bọn ta quyết định đến Kim Huy karaoke. Mọi người từ khi tốt nghiệp đại học cũng đã nửa năm chưa gặp, khó khăn lắm mới cùng đi chơi chung như vậy, cảm xúc thật khó nói nên lời.
Trước đây, ta là một thành viên tích cực kiểu “điển hình” trong bọn bạn, bọn nó đều nói nếu gặp nhau mà không có ta thì hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết. Ngày hôm nay ta gặp lại thật nhiều bạn thân mà bình thường không dễ gặp, trong lòng vô cùng cao hứng.
Lúc ngồi ca trong Kim Huy, bọn con gái chúng ta ngồi tụm lại nói chuyện phiếm, đột nhiên Điền Nga nói cô ấy đã đăng kí kết hôn rồi, có thể hai tháng nữa sẽ cử hành hôn lễ. Bọn ta bị tin này làm cho hoảng sợ.
Khi còn học, Điền Nga được “viện tin tức tình báo” chúng ta công nhận là đại mỹ nhân, “đuôi” của cô ấy cứ phải gọi là người trước ngã xuống, người sau tiến lên, nhưng mà chưa ai được lọt vào mắt xanh của mỹ nhân. Cố Thiến nói kì thực nếu như ta có thể im miệng không nói câu nào thì đã có thể cùng Điền đại mỹ nhân làm nên chuyện, nhưng một khi ta mở miệng rồi, liền làm cho người ta không còn gì để nói.
Ta thay mặt mọi người tò mò hỏi Điền Nga: “Thiên Nga cô nương, công tử nhà nào có vận khí đến vậy, rốt cuộc cũng được lọt vào mắt xanh của tiểu thư người?”
Điền Nga cười nói: “Nam, 28 tuổi, lớn lên rất khá, lại là Giám đốc của công ty Vĩ Sĩ siêu danh tiếng luôn, lương một năm hơn trăm vạn, có nhà có xe, không ngại gian khổ theo đuổi tớ hai tháng, các cậu nói xem, tớ có nên giữ lấy anh ấy không?”
Cả bọn đều ồ lên, đều nói Điền Nga có số thật tốt, người của Vĩ Sĩ cũng bị cô quăng lưới “túm” về.
Ta có chút ngẩn người. Vĩ Sĩ!
Ta liền hỏi mọi người: Vĩ Sĩ không phải vừa mới thành lập sao, mọi người làm gì lại tôn sùng như thế chứ?”
Cả bọn nhìn ta khinh thường nói: “Nhậm Phẩm, sao mà cậu ngây thơ thế, làm sao có thể gọi là một nghiên cứu sinh hả? Cơ nghiệp của Vĩ Sĩ vốn là ở nước ngoài, vì muốn về nước phát triển nên mới mở một công ty mới trong nước. Bộ cậu thật sự cho rằng Vĩ Sĩ là dân mới vào nghề sao? Người ta là “già làng” ngành IT đó!”
Ai da, người ta càng tán tụng anh ta và công ty thì lòng ta lại càng phiền muộn.
Cố Thiến có một biểu ca (anh họ) là nam sinh đi cùng với bọn ta, nghe bên này đang nói về Vĩ Sĩ liền kiên quyết chĩa microphone về phía chúng ta, rất là mặt dày mà phỏng vấn Điền Nga:
“Thiên Nga cô nương, lão công (chồng) em là Giám đốc của Vĩ Sĩ, có phải là thường xuyên có thể gặp được Tổng tài (tổng giám đốc đó mờ) của Vĩ Sĩ không? Anh bật mí với em nhé, anh đã một lần nhìn thấy Tổng tài rồi, siêu suất cự suất vô địch suất (siêu đẹp trai, cực kì đẹp trai, vô địch đẹp trai)!”
Chỉ với một câu nói thôi đã khiến cả đám kích động cả lên. Mọi người đều là dân máy tính, giới IT xuất hiện một nhân vật siêu cấp trăm năm khó gặp như thế thì ai có thể không nghiêng mình khâm phục chứ?
Điền Nga cười cười nói: “Chưa chưa. Tổng tài của chồng em, là một nhân vật tựa như thần tiên, đừng nói chồng em mới làm có Giám đốc, dù cho anh ấy là người lãnh đạo trực tiếp đi nữa, thì số lần nhìn thấy Đỗ Tổng cũng rất hiếm. Đừng nói mọi người đối với Đỗ Thăng tràn đầy hâm mộ, ngay cả chồng em cũng nhắc tới với vẻ mặt sùng bái, anh ấy nói, đừng đem tuổi tác mà so sánh với Đỗ Thăng, vì thành tựu của anh ta không thể so sánh với người bình thường được!”
Điền Nga, Cố Thiến và bầy yêu nữ này cứ bàn luận mãi về Đỗ Thăng, ta càng nghe càng ngồi không yên, dứt khoát đứng lên đi đến WC để yên tĩnh mà quên đi mọi chuyện.
Ta đẩy cửa đi ra khỏi phòng, cúi đầu đi sát tường, nếu như ta nhớ không lầm, đi dọc theo tường đến cuối dãy sẽ là phòng vệ sinh.
Nhưng ta càng đi tới càng thấy trước mắt có chút mờ nhạt. Ta cảm thấy mình thật sự không có chút tiền đồ nào hết. Biết một người nam nhân chỉ trong một thời gian không thể gọi là lâu, cũng chỉ gặp mặt mấy lần, cùng lắm không nghĩ nữa lên giường nằm, nhưng đã qua nhiều ngày như vậy mà khi có một người nhắc đến hắn, ta vẫn còn có thể sa nước mắt.
Ta nghĩ, ta sẽ không yêu thương hắn nữa sao? Không, sẽ không, ta chỉ là đang đau đớn tiếc thương cho sự trinh trắng mà ta cẩn thận bảo vệ suốt hai mươi bốn năm đã bị cướp sạch chỉ vì một lần say rượu mà thôi.
Hai mắt đẫm lệ, ta cúi đầu tiếp tục đi dọc theo tường, cảm giác đường đi tới toilet bữa nay thật sự rất dài.
Ta đã không thấy đường, lại còn cúi đầu, đang đi bỗng nhiên đụng vào trong ngực của người đang đi tới. Ta vội vàng luôn miệng nói lời xin lỗi, không dám ngẩng đầu, sợ người ta đụng vào nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của ta. Sau khi ta nói bốn năm tiếng xin lỗi liền đi vòng qua người đó tiếp tục đi.
Nhưng cánh tay ta lại bị một bàn tay nắm chặt lấy. Ta ngẩng đầu, xuyên qua hai mắt đẫm lệ nhìn thấy một khuôn mặt tuấn mỹ tựa như yêu nghiệt.
Đỗ Thăng!

Comments on: "[ĐỪNG NHƯ VẬY] – CHƯƠNG 6" (6)

  1. nàng ơi…làm sao mà đựoc cái nền trong suốt vậy…..chỉ ta a…..

  2. trong suốt chỗ nào??? nàng nhìn kĩ xem trong suốt đâu????

  3. cái trang post truyện trong suốt để thấy cái nền á nàng…….

  4. à! đây ta gửi cho nàng mấy tấm hình trong suốt, nàng gửi mail wa đi!!!!

  5. thanks tềnh iu nhiều a…..
    mail ta : vohieudt@gmail.com

  6. ta gui wa rui do, nang len mail lay nhe!!!!!

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: