Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Chương 8: Trưởng thành
Edit: Lệ Phong
Beta: Ngocquynh520
********

Ta tổng kết ra một đạo lý: con gái sẽ bởi vì một tình yêu không tốt đẹp mà trở nên trưởng thành hơn. Từ lúc gặp Đỗ Thăng ở Kim Huy, ta đã có sự thay đổi rất lớn, ta không còn vô tư mỗi ngày nữa, ta bắt đầu chăm lo cho bài vở, bắt đầu nỗ lực khiến bản thân hòa nhập vào thế giới của ngôn ngữ máy tính.
Chớp mắt một thoáng học kì đã nhanh chóng kết thúc, ta liền sử dụng kỳ nghỉ để hung hăng bù lại một chút kiến thức chuyên nghiệp. Ta vốn không ngu ngốc gì, chỉ là cái tính tình lười biếng nên bình thường không muốn cố gắng, nhưng bây giờ ta quyết tâm muốn vươn lên.
Khi sang năm học mới, ngay cả ta cũng không tưởng tượng được ta mà cũng có thể tự mình soạn ra chương trình tính toán hoàn chỉnh, hơn nữa trong quá trình vận hành hầu như không tìm được một bug nào.
Thầy và sư huynh đều bị ta làm cho hoảnh sợ. Đặc biệt là sư huynh của ta, kinh ngạc tự tát vào cái miệng đang mở rộng, rốt cuộc do quá sức làm cho xương cằm bị thương nhiều tuần lễ.
Còn nhớ khi ta lần đầu tiên có thể tự mình làm việc để tạo ra một chương trình hoàn chỉnh, sư huynh giống như trông thấy một sinh vật nào đó ở kỷ Jura vậy, hoàn toàn không tin được người đem phép toán thiết kế đơn giản rõ ràng rồi soạn thảo một cách logic đang ở trước mắt, là Nhậm sư muội của anh ấy.
Sư huynh thậm chí không hề nhúc nhích đầu, chạy đến trước mặt ta, ngón tay dùng sức chà xát trên mặt ta, vừa chà vừa lẩm bẩm trong miệng, nói: “Không được, ta phải nhìn xem đây có phải là ai đó đang đeo mặt nạ giả làm Phẩm Phẩm không!”
Đến khi ta bị anh ấy chà đến mức có chút đau, liền đá anh ấy ra, gầm lên: “Bộ mắt anh bị con gì ăn sao, để em yên!” Sư huynh rốt cuộc xác định, ta vẫn là ta.
Anh nói, mặc kệ trước kia ta xây dựng hình tượng khiến người ta có bao nhiêu ý nghĩ kỳ quái đi nữa, thì chỉ cần ta mở miệng nói, là cái biểu diện đầy mỹ lệ mà giả dối ấy sẽ lập tức hồn bay phách tán.
***
Ta vốn không mập, qua ba tháng lại gầy đi không ít. Cố Thiến thấy ta đau lòng vô cùng, nhưng lại tát vào mặt ta ác độc nói, Nhậm Phẩm sao cậu không gầy thêm chút nữa đi, cậu mà gầy thêm chút là tớ sẽ mua dây thừng cột vào lưng cậu rồi cho cậu làm diều cản gió bay lên cho sướng.
Ta nói, vậy cậu phải nói trước để tớ chuẩn bị hai chai thuốc xổ, bởi vì tớ muốn khi lên trời tớ sẽ cho cậu chịu đựng cái mùi đó từ đủ hướng gió, còn tớ xuống đất rồi tớ cũng phải tiêu chảy ào ào.
Cố Thiến nghe xong liền hận không thể nhào ngay qua cắn nát miệng ta, cô ấy nói, Nhậm Phẩm tớ xin cậu, nói có duyên chút đi, sau này ngộ nhỡ có ai đó thật sự có ấn tượng tốt với cậu, thì cậu ngàn vạn lần đừng mở miệng nói gì hết, cậu chỉ cần nói một câu ngay lập tức sẽ khiến ấn tượng đó tan vỡ!
Ta nghe xong cười ha ha rất ngây thơ, muốn cười một cách vô tâm vô phế y như trước đây. Chỉ là Cố Thiến lại nói với ta rằng, Phẩm Phẩm, đừng cười, cậu cười giống như đang khóc vậy đó.
Nước mắt ta lúc đó cứ như nước vỡ bờ, dòng thác cứ thế chảy xuống.
Ta không muốn cho Cố Thiến biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nói với cô ấy, ta đã trải qua một đoạn tình duyên còn chưa bắt đầu đã sớm lụi tàn. Cố Thiến trìu mến thâm tình nói với ta: Đừng sợ, có tớ rồi!
Ta khóc thút thít nói: Nhưng mà, Tiểu Thiến, có cậu tớ càng sợ hơn!
Lúc trước thầy có đề cập qua cái chuyện hạng mục kia, hôm nay cũng vẫn nhắc lại. Thầy nhìn chằm chằm vào bọn ta, nói rằng những kế hoạch trên lý thuyết của bọn ta chắc chắn không được, mà phải nhờ vào hệ thống vận hành mạnh mẽ của Vĩ Sĩ mới có thể thực hiện được.
Ta nghe thấy lời này của thầy ngay lập tức sợ ông ấy nhắm vào ta, nên vội vàng nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa không được chùn bước) bán đứng Điền Nga. Ta nói: “Thầy ơi, thầy còn nhớ khoa Chính quy của chúng ta có một nữ sinh siêu xinh đẹp không?”
Vẻ mặt thầy không chút biểu hiện gì trả lời ta: “Nhậm Phẩm, không cần tự khen mình như vậy đâu, đừng cho là thầy nghe không hiểu nha!”
Ta ngất!
Ta nói: “Em biết từ lâu trong lòng ngài đã không hài lòng, em cũng không chống đối hay cầu xin ngài làm chi. Em nãy giờ là đang nói về Điền Nga của ban chúng ta, là một nữ sinh siêu đẹp nha, thầy đã có ấn tượng chưa? Cô ấy sắp kết hôn, mà chồng cô ấy chính là Giám đốc của Vĩ Sĩ. Ngài muốn tiếp xúc với Vĩ Sĩ thì không nhất định không tìm người đứng đầu, người đứng đầu lại không cho ngài làm việc, mà ngược lại ngài còn phải bị người đó mắng. Ngài tìm Điền Nga, dùng quyền của thầy giáo mà ép cô ấy, để thầy tìm chồng cô ấy.”
Để cho mình được thoát thân, ta dùng hết mọi khả năng để làm tiểu nhân.
Hai hàng lông mày của thầy nhăn tít lại, nghiêm túc xem xét một hồi rồi nói: “Đúng! Đề nghị của em rất đúng! Quyết định vậy đi, chuyện liên lạc với Điền Nga tìm chồng của em ấy giúp đỡ giao cho em, hai người học cùng đại học, so với việc dùng quyền của thầy ép người tốt hơn nhiều.”
Ta cực kỳ muốn khóc! Trong lòng ta thật sự là rất rối loạn, so với tóc của sư huynh còn rối hơn!
Sư huynh nhìn vẻ mặt vặn vẹo không tình nguyện của ta, đứng bên cạnh lạnh lùng nói một chữ: đúng.
Cũng may khi đi học thì quan hệ của ta với Điền Nga cũng tốt, ta gọi điện thoại hẹn cô ấy ra ngoài uống nước.
Buổi tối gặp mặt, sau khi hỏi han mọi chuyện, ta liền mở miệng nói về chuyện đó. Điền Nga nghe xong mở miệng nói đồng ý, không thành vấn đề. Chuyện của ta cũng là chuyện của cô ấy, lát nữa về sẽ thuyết phục chồng cô giúp ta.
Ta thật cảm kích muốn chết, ta nói rằng nhà trường đã đồng ý, nếu như chuyện này thành công, sẽ đồng ý cho chúng ta trích phần trăm.
Điền Nga nghe xong câu này của ta đương nhiên có chút tức giận, nàng nhìn ta nói: “Phẩm Phẩm tớ nói cho cậu biết, nếu không nể mặt cậu thì tớ sẽ không để chồng tớ giúp cậu đâu. Trường cho trích phần trăm thì có thể cho nhiều hoặc ít, chồng tớ ở Vĩ Sĩ cũng không thiếu tiền, công việc bình thường mỗi ngày đã mệt muốn chết, cần gì phải nhận thêm chuyện vào người chứ.”
Ta vừa nghe xong liền cảm thấy ngại ngùng, hỏi Điền Nga: “Có thật là chồng cậu rất bận không? Vậy không phải tớ làm phiền cậu rồi sao!”
Điền Nga nói: “Không sao không sao. Chồng tớ vừa mới được Tổng giám đốc thăng chức, trực tiếp cùng họ tham gia mở rộng hạng mục. Cậu biết chồng tớ vẫn sùng bái Tổng giám đốc vô cùng, bây giờ có thể trực tiếp theo làm việc, tớ thấy anh ấy dường như là hận không thể thịt nát xương tan. Bây giờ anh ấy đúng là có chút bận rộn, nhưng chuyện của cậu thì nói thế nào cũng có thể đối phó, dù gì anh ấy cũng có thủ hạ mà, đúng không!”
Ta nhìn Điền Nga lúc nói về lão công thì vẻ mặt đầy hạnh phúc và tự hào, trong lòng ngưỡng mộ chợt đau.
Sáng sớm hôm sau Điền Nga gọi điện tới phòng thí nghiệm của ta. Ta vẫn chưa mua điện thoại mới, dù sao thì có hay không với ta mà nói không khác nhau lắm, hữu điện thoại thì có thêm nguy hiểm, ngược lại không có di động thì không phải thường xuyên chờ đợi lo lắng.
Điền Nga nói với ta, chồng cô ấy đã đồng ý chuyện hợp tác, đang đợi phía trường học lúc nào có thể tìm người đi bàn luận cụ thể công việc.
Ta đem chuyện này nhanh chóng nói cho thầy, vẻ mặt ông ấy mừng rỡ như nở hoa. Ngay lúc ta nghĩ ta có thể thành công rút lui, tai họa đột ngột lại tiếp tục đổ xuống đầu ta.
Thầy nói: “Nhậm Phẩm, hiện giờ em bắt đầu chính thức tham dự vào hạng mục này, toàn bộ việc giao tiếp đều giao cho em làm.”
Ta nghe xong cả người trực tiếp đổ mồ hôi lạnh, ta cầu xin thầy: “Thầy à, có thể cho một cơ hội nữa không. Ngài để cho một học sinh đơn thuần như em đi theo giao thiệp với một đoàn người đầy tinh anh của Vĩ Sĩ, ngài yên tâm sao?”
Thầy thấy ta từ chối, sắc mặt chợt biến đổi: “Nhậm Phẩm, không muốn tốt nghiệp sao? Em quen biết nhiều dễ làm việc, việc này cứ quyết định vậy đi!”
Thầy nói quyết định chắc như đinh đóng cột, ta chỉ còn có thể than khóc trong lòng: tiền ơi tiền, ngươi đem lương tâm của thầy ta ăn triệt để đến vậy sao?
Ai da, ta vốn không muốn cùng tình nhân cũ trong đoạn tình duyên cũ kia có bất cứ dính dáng gì, kết quả số phận luôn luôn đem đến cho ta cái cơ hội để dây dưa không rõ rồi.
Ta nhất định phải bảo vệ cho trái tim của chính mình!
Rõ ràng muốn rời xa…
Rõ ràng có né tránh cũng không được…
Số phận luôn đẩy tôi về phía anh…
Màn đêm cô quạnh…
Ngay cả tôi cũng không hiểu rõ…
Trái tim nằm trong ngực trái này…
Luôn luôn không nghe lời, có chút nhớ đến anh.

Comments on: "[Đừng như vậy] – chương 8" (7)

  1. ô ô…..nàng…….ta thank nàng nhiều vì đã gửi cho ta mấy cái theme nga……..mãi đến hôm nay ta mới mò vào đc nha! khổ…..

  2. ╔╗╔╗☆° 〇
    ║╚╝║°.:²º¹²:.
    ║╔╗ A P P Y ..
    ╚╝╚╝ . .. .. .. ..
    ╔╗╔╗☆° 〇
    ║_””‘\ ║.°.:²º¹²°
    ║║\…..E W .. .. ..
    ╚╝╚╝ .. .. … ..
    \””\/””/ ☆° 〇….
    \.. .. ./ °.:²º¹²:.°
    /.. .. E A R ! ! !
    /…../. .. .. .. .. …
    chúc nàng :
    Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN,
    Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG.
    Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC,
    Công thành danh toại chúc VINH QUANG..

  3. thks, nàng cũng thế!!!!!!

  4. truyện hay lắm, cảm ơn bạn ! Chúc mọi người một năm mới đầy hạnh phúc và tiếp tục sự nghiệp edit truyện tốt đẹp nhé ^^!

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: