Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Chương 9: Lần đầu vào Vĩ Sĩ
Edit: Lệ Phong + Vọng Nguyệt
Beta: Ngocquynh520
********

Ta cho tới bây giờ cũng không biết năng lực thi hành của thầy có thể mạnh đến trình độ làm cho người khác muốn khóc.
Buổi sáng vừa mới nhận điện thoại của Điền Nga, buổi chiều thầy lại tựa như đòi mạng mạnh mẽ bức bách ta đến Vĩ Sĩ thăm dò đường đi. Cánh tay nhỏ nhắn của ta không lay chuyển được cái đùi tráng kiện của thầy, cuối cùng cho dù tâm không cam tình không muốn cũng chỉ có thể tràn đầy đau khổ bất đắc dĩ lên đường.

Nhưng, trời ạ, ta còn chưa chuẩn bị tốt đâu, nếu đột nhiên chạm mặt với Đỗ Thăng, ta cũng không biết ta có thể làm như không có việc gì mà khẽ mỉm cười dứt khoát không lay động hay không.

Đến Vĩ Sĩ, ta không thể không cảm thán một chút vì công ty xác thực đủ trâu bò!
Hoành tráng!
Đây là cảm giác đầu tiên của ta khi bước vào Vĩ Sĩ. Đỗ Thăng bất quá chưa tới ba mươi tuổi, lại có thể kinh doanh công ty có kích thước khổng lồ đến như vậy, thực làm cho người ta không thán phục không được.

Trong nháy mắt ta thậm chí có cảm giác thế này: Người trâu bò cao cao tại thượng cấp đại tiên này, người khom lưng với hắn nhiều như vậy, nhưng hắn lại từng có tình duyên ngắn ngủi với ta đây!

Sau khi cái ý nghĩ này lóe lên trong đầu, ta lập tức xấu hổ vô cùng. Ta làm sao có thể bị coi thường như vậy!

Ông xã Điền Nga tên Quan Dĩ Hào, thì ra là giám đốc hạng mục Vĩ Sĩ, hiện tại đã được lên làm tổng giám hạng mục của Vĩ Sĩ. Ta nói rõ với tiểu thư xinh đẹp ở quầy phục vụ, tiểu thư xinh đẹp lễ phép nói cho ta biết:
“Quan tổng giám đã dặn nếu như có người đến tìm ngài, xin mời trực tiếp đến phòng làm việc. Phòng làm việc của Quan tổng ở số 903 lầu 9, tiểu thư đi bất kỳ thang máy nào ngoại trừ cái số 1 ở ngoài đó là có thể đến.”

Ta tò mò thuận miệng hỏi một câu: “Thang máy số 1 không đến lầu 9 sao?”
Tiểu thư xinh đẹp cười trả lời: “Là thế này, tiểu thư, thang máy số 1 là thang máy chuyên dụng của tổng tài chúng ta.”

Ta “ừ” một tiếng nói câu cám ơn, sau đó quyết đoán tiêu sái đến thang máy số 6 cách xa số 1 nhất thẳng lên lầu 9.

Ta nghĩ đến chỉ cần ta cách thang máy số 1 càng xa thì tỷ lệ nhìn thấy Đỗ Thăng lại càng nhỏ. Nhưng ông trời luôn không thể làm cho ta sống yên ổn qua ngày.

Khi ta đi thang mấy số 6 dừng lại ở lầu 9, khi cửa thang máy chậm rãi mở ra, trong thang máy là ta đang muốn cất bước đi ra ngoài; ngoài thang máy là năm sáu người tinh anh âu phục giày da đang đi ngang qua thang máy, dẫn đầu, không phải Đỗ Thăng là ai!
Ánh mắt của chúng ta lại gặp nhau, sau đó, cả hai đều mặt không chút thay đổi thu hồi ánh mắt. Hắn mang theo mọi người tiếp tục đi về phía trước; ta mặt nở nụ cười thong dong bước ra thang máy.
Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sau Kim Huy.
Khoảng cách lần trước gặp mặt đã cách xa hơn ba tháng.

Ba tháng trước, chúng ta tựa hồ đã thành công trở về người xa lạ.

Giống như hai người xa lạ gặp mặt.

Ta nói với chính mình, như vậy, tốt lắm.

Vào văn phòng Quan Dĩ Hào rồi, ta có quy củ chào một cái, sau đó cực ngoan kêu một tiếng: “Xin chào Tổng Giám Quan!”
Quan Dĩ Hào “a” một cái cười ra tiếng nói: “Nhậm Phẩm, sao em khách khí như vậy, lúc anh và Tiểu Nga kết hôn chẳng phải chúng ta từng gặp sao, nhưng mà lúc ấy nhiều người cũng không tiếp đón tốt bạn học các em, nhưng em cũng không nên khách khí với anh như vậy, gọi anh là anh Quan được rồi .”

Ta cũng cười ha ha theo, nghe lời kêu một tiếng “Anh Quan”.
Quan Dĩ Hào mỉm cười hài lòng, sau đó nói với ta: “Tiểu Nga có nói với anh chuyện hạng mục của em, nhưng mà nói không nhiều lắm, bây giờ em nói tỉ mỉ cho anh một chút, để anh xem có thể giúp gì cho em.”
Ta nói: “Anh Quan, là thế này, học viện bọn em và học viện Đại Hải Dương liên kết lập ra một hạng mục, muốn mở thêm một tổ phần mềm máy tính nhằm sử dụng làm phương tiện để nuôi trồng, giám sát và khống chế sinh vật biển. Phía bên Hải Dương đã đem tất cả những số liệu cần thiết qua rồi, bây giờ chỉ chờ bọn em lập ra phần mềm nữa thôi.
Kỳ thật bây giờ hệ thống phần mềm ứng dụng để nuôi trồng sinh vật biển ở trong nước rất ít, nếu như hạng mục này thành công, nhất định sẽ có hiệu quả và lợi ích kinh tế cùng với triển vọng phát triển rất tốt.
Nhưng mà cũng phải nói thật, việc vận hành và kiểm tra hạng mục này thực sự tương đối khó khăn, chỉ dựa vào trường của bọn em sợ rằng hoàn thành không được, nên mới muốn hợp tác với Vĩ Sĩ. Nhưng mà Vĩ Sĩ của các anh là một công ty lớn đến như vậy, mỗi ngày đều thực hiện nhiều hạng mục lớn, chỉ sợ các anh đối với hạng mục này không có hứng thú, mà công ty khác thì thầy của em lại sợ danh tiếng không vang dội, tương lai phần mềm lập ra cũng sẽ không tiêu thụ được nhiều.
Hôm nay em được thầy phái tới để thăm dò thử, dựa vào một chút quan hệ để làm quen, để xem anh có thể đồng ý hay không đó mà, ha ha ha ha!”
Kiên trì nói xong lời cuối cùng, ta nhịn không được bắt đầu cười.
Cái này giống với việc ta muốn giết gà, dao giết gà đều đã mua xong, thế nhưng ta ngại bản thân không biết dùng, ta có một người bạn, mà chồng của cô ấy lại giết được trâu, vì vậy ta nói với cô ấy, cậu giúp tớ nói với chồng cậu cho tớ mượn dao mổ trâu để giết gà. Dao của anh ấy tớ sẽ không dùng miễn phí, dùng xong tớ sẽ cho hai người hai cái chân gà mang về ăn.
Vấn đề thứ 1: Có dao giết gà mình không dùng lại đi xài dao mổ trâu, tại sao vậy?
Tương ứng 1: Rõ ràng một công ty nhỏ cũng có thể làm được cái hạng mục của trường ta thì không dùng, lại phải dùng một công ty lớn như Vĩ Sĩ, là tại sao?
—–Đó chính là để “hưởng sái” danh tiếng của người ta.
Vấn đề thứ 2: lấy gì để thuyết phục chồng của bạn cam tâm tình nguyện đem dao mổ trâu cho mình mượn giết gà? Dùng hai cái chân gà? Mỗi ngày người ta quay một đùi trâu thật lớn, sẽ thấy hứng thú với hai cái chân gà của mình sao?
Tương ứng 2: Hạng mục được thực hiện ở Vĩ Sĩ mỗi ngày bất luận là quy mô hay lợi nhuận đều rất khổng lồ, còn cái khoản thu vào sau này của phần mềm bọn ta, về hiệu quả và lợi ích kinh tế, liệu có hấp dẫn bọn họ? Chuyện này không khác nào cầm hai chân gà đến trước mặt người mỗi ngày ăn hai đùi trâu nói, nè, hãy cho mượn dao đi, hai chân gà này sẽ cho anh.
—–Ngay cả ta cũng nghĩ rằng, bọn ta thật sự là “giết gà bằng dao mổ trâu”!
Quan Dĩ Hào suy nghĩ chăm chú, một lúc sau nói với ta: “Nhậm Phẩm, nói vậy, nếu chúng ta không quen biết nhau, cái hạng mục này của em anh nhất định sẽ thẳng thắn từ chối. Nhưng cho dù chúng ta có quen biết, anh cũng không thể tự quyết định được. Nói thật, nếu làm như vậy bọn anh sẽ không thu về hiệu quả và lợi ích lớn lao gì, nhưng lại sẽ dùng rất nhiều nguồn nhân lực và trang thiết bị. Nói trắng ra là, đây là một loại buôn bán không kiếm lời. Nếu tham gia một loại buôn bán như vậy, Tổng tài của anh sẽ nghi ngờ năng lực làm việc của anh đó.”
Ta vừa nghe việc này, khuôn mặt vui mừng liền xìu xuống có chút suy sụp, ta nói: “Anh Quan, anh nghĩ cách gì đi mà, đây là nhiệm vụ đầu tiên mà thầy giao cho em phải hoàn thành, nếu như không làm được, thầy nhất định sẽ kéo dài vấn đề tốt nghiệp của em càng lâu càng tốt đó!”
Quan Dĩ Hào nói: “Muốn hạng mục này được bọn anh nhận cũng không phải không có hi vọng, chỉ cần có thể có một lý do đủ để thuyết phục Tổng tài bọn anh là được, một lý do mà biết rõ đây sẽ là một hạng mục không kiếm tiền được, nhưng lại khăng khăng muốn được thực hiện.”
Nhưng mà, ta tìm đâu lý do để mà đi chứ?
Ta nói: “Anh Quan, tỉ lệ thành công của việc này là bao nhiêu?”
Quan Dĩ Hào nhìn ta trả lời: “Nếu như anh là Tổng tài, e rằng anh phải nói với em là, tỉ lệ bằng 0.”
Ta nghe lời này rất có huyền cơ, sau đó cười ngây ngô có chút hưng phấn, vội vàng hỏi Quan Dĩ Hào: “Nhưng anh lại không phải Tổng tài, nói cách khác, việc này vẫn còn có chút hi vọng phải không Quan ca?”
Quan Dĩ Hào hình như thấy trong lời nói của ta có chứa bom mìn gì đó, vẻ mặt giật mình thái độ lại ngẩn ra, nói: “Nhậm Phẩm, thì ra suy nghĩ của em là vậy, chẳng trách Tiểu Nga đã sớm dặn anh, nếu em nói gì đó không đúng chủ đề thì anh cứ coi như chưa nghe thấy gì hết. Thật ra ý anh là như vầy: nếu anh là Tổng tài, tỉ lệ thành công có thể nói là số 0, còn nếu là Tổng tài chân chính của anh, thì tỉ lệ sẽ là âm vô cùng.”
Ta ngất, nói thẳng ra là không thể được đi, còn vòng vo làm cho ta tưởng là còn có hi vọng mà vui mừng một chút! Xã hội thượng lưu, tâm tư đúng là phức tạp mà!
Ta nói: “Tổng tài của anh đã từng đến trường em tọa đàm, mà tọa đàm đã có thể đồng ý dự, thì hạng mục hà cớ gì lại không chịu!”
Quan Dĩ Hào trả lời: “Chuyện tọa đàm, một mình anh ấy có thể tự làm, không mất mát gì, nhưng hạng mục này liên quan đến lợi ích của toàn thể công ty và nhân viên, như anh vừa nói, nhận hạng mục của em bọn anh không những không thu về lợi nhuận nhiều mà còn phải dùng rất nhiều nhân lực vật lực, nếu vì chuyện này mà khiến tiến độ các hạng mục lớn khác bị chậm trễ, thì đây thật sự tiềm ẩn tổn thất rất lớn.”
Ta hoàn toàn tuyệt vọng ngồi xuống. Lương tâm của thầy đều nằm trong vòng tay của Vượng Tài (tiền tài) rồi, nếu ta không đàm phán việc này thành công, nhất định ông ấy sẽ vô cùng hung tàn mà đem ta chặt làm tám khúc rồi đưa cho Vượng Tài chấm mút.
Quan Dĩ Hào thấy bộ dạng bị đả kích của ta, có chút không đành lòng nói với ta: “Thế này vậy Nhậm Phẩm, mặc kệ có ra sao, anh sẽ nói việc hạng mục này với Tổng tài, đến lúc đó nếu xin cũng không được, thì coi như nỗ lực của chúng ta kết thúc, cũng sẽ không tiếc nuối ân hận gì.”
Ta nghe xong đề nghị của Quan Dĩ Hào gật đầu nói: “Được rồi, xem ra cũng chỉ có thể như vậy thôi.”
Quan Dĩ Hào bảo ta về mà đợi tin, hắn nói cho dù có được hay không cũng sẽ nói cho ta kết quả trước nhất. Ta nói hắn hãy lưu lại số điện thoại của phòng thí nghiệm, sau đó tạm biệt.
Ra khỏi phòng làm việc của Quan Dĩ Hào, ta không giấu được tâm tình rối như tơ vò.
Nếu như Đỗ Thăng đồng ý làm hạng mục này, liệu có phải là chứng tỏ, ta đối với hắn vẫn còn đặc biệt, vẫn còn khác với người thường. Nhưng mà nếu thật như vậy, ta lại rất có khả năng lại phải dây dưa không rõ với hắn.
Còn nếu Đỗ Thăng không đồng ý làm hạng mục này, vậy là chứng tỏ, hắn thực sự đã đem ta trở thành một người xa lạ, giống như lúc nãy gặp ở chỗ thang máy vậy, tuy gặp nhưng lại giống như chưa từng gặp nhau. Điều này không phải giống như ý muốn của ta sao, nhưng vì sao khi ta nghĩ sau này sẽ thật sự như vậy, ta sẽ càng thêm khổ sở?
Phụ nữ, giữa suy nghĩ và mong muốn, vì sao lại có nhiều mâu thuẫn đến như vậy?

Comments on: "[Đừng như vậy] – chương 9" (4)

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: