Cuộc sống có những giây phút tuyệt vọng, cố tìm cho mình một lối đi… . Nhưng tại sao ko nghĩ là cứ tạm đứng yên một chỗ để bình tâm, hãy suy nghĩ và như rằng mình phải lạc quan hơn.

Chương 26:

_Chà nhìn họ cũng đẹp đôi lắm chứ nhỉ?- Tôi nhìn theo phán xét.
_Mày không lo cho mày đi, mà đi lo cho người khác…Ủa mà TGĐ đâu?- Ngọc Lan hỏi.
_Àh, TGĐ có việc bận nên đi rồi- Tôi nói.
_Uk, mà muốn tắm không? Tao vừa mới mua chai sữa tắm “ lux” cho mày nè thơm phức luôn- Ngọc Lan dơ cái chai sữa tắm lên vui mừng nói.
_Vậy sao? Nhưng ở đây làm gì có bồn tắm đâu mà tắm- Tôi buồn bã nói.
_Trời ơi, con ngốc này, hồi nãy mày vào phòng tắm làm vệ sinh mà không thấy gì hết ngoài cái barabon hả?- Lan bực bội nói.
_Heheheh chắc thế- Tôi gãi đầu nói.
_Chài ai, để tao dẫn mày vào bên trong đó. Rồi chúng ta cùng tắm nha- Ngọc lan nói to như sợ không ai biết vậy áh.
_Ok, nhưng mày vặn bớt volume dùm tao cái to quá.- Tôi bịt tai lại nói.
Sau đó Lan ra ngoài khóa trái cửa phòng rồi diều tôi vào phòng tắm.
Tại quán bar Velvet Bar

_Đại ca đã đến rồi sao?- Thiên Văn chạy đến hỏi khi Thiên Phong bước vào cửa.

_Những người bên Hắc Hoa Hội đâu- Thiên Phong nghiêm túc hỏi.

_Họ đang đợi trong phòng víp – Thiên văn nói.

_Uk, chúng ta đi thôi- Thiên Phong lãnh đạm nói.

Bước vào căn phòng víp, có một cô gái bay vào ôm Thiên phong làm mọi người ai cũng hú hồn :

_Anh Thiên Phong sao anh đến trễ vậy- Cô gái nhõng nhẽo nói.

_Cô là người muốn gặp tôi sao?- Thiên phong vừa nói vừa gỡ tay cô gái đó ra khỏi người anh.

_Người ta chờ anh nãy nhờ mà anh lại nói những lời phũ phàng vậy hả?- Cô gái mắt ươn ướt nói.

_Ôi không, cô đừng có đưa ra cái khuôn mặt này được không? Rất là ớn lạnh đó- Thiên Phong méo miệng nói. Tiến về ghế sofa gần đó ngồi xuống.

_Hứ, cái ành này- Cô gái hờn dỗi dậm chân nói. Rồi cũng ngồi sát bên cạnh Thiên Phong.

_Cô muốn gặp tôi có chuyện gì vậy?- Thiên Phong vào vấn đề chính.

_Không giỡn với anh nữa. Em đến đây báo cho anh một tin này thôi, có lien quan đến Bang Hội Nguyệt Gia – Cô gái đó nói.

_Vậy cô nói đi- Thiên phong không kiên nhẫn nói.

_Nếu muốn em nói anh phải cho em cái gì đi- Cô gái đó lại tiến gần Thiên Phong cọ sát vào người anh làm ai đứng gần đó cũng dều ngượng ngùng cả.

_Được, tôi sẽ giúp cô một việc nhưng nó chỉ nằm trong tầm tay tôi có thể làm thôi- Thiên Phong lãnh đạm nói rồi đẩy cô gái đó ra ngoài.

_Anh nói đó nha… Hôm bữa Bang chủ của Bang Nguyệt Gia đến quán bar của Bang Hắc Hoa Hội , ngỏ ý muốn hợp tác để xoán ngôi vị của Banh Thiên Gia trong thế giới ngầm. Nên em mới đến đây báo tin cho anh nè.- Cô gái đó nói. Quả thực đây là một tin rất sốt dẻo. 

_Vậy sao Bang cô lại không hợp tác với bên đó mà phải đi nói cho tôi chứ- Thiên Phong nghi ngờ hỏi.

_Trời ơi, bố em đâu phải là con người phản bội đâu mà làm vậy. Bố em kêu em qua đây để nói với anh mà.- Cô gái đó tiếp tục nói.

_Vậy thì thật cảm ơn. Như đã hứa tôi sẽ giúp cô một việc- Thiên Phong mỉm cười nói làm cho cô gái ngất ngây không bằng ngây ngất.

_Em chưa nghĩ ra khi nào nghĩ ra được rồi em sẽ nói- Cô gái đỏ mặt nói.

_Ok. Gặp lại sau nha, hiện tại tôi đang có việc bận. Thiên Văn mời Hoa tiểu thư một bữa ăn nha. – Thiên Phong nói rồi bỏ đi thật nhanh sợ cô kia đó đi theo.

Sau khi Thiên Phong bỏ đi cô gái kia tức giận giậm chân nhìn trông rất dễ thương nha:
_Hứ, lại bỏ đi không nói tiếng nào rồi- Cô gái đó tức giận nói nhưng trông rất dễ thương.
_Vậy Hoa tiểu thư, cô có muốn dung bữa với tôi không vậy- Thiên Văn phong độ mỉm cười hỏi.
_Ok thôi dù sao cũng có mất mát gì đâu- Cô gái cũng mỉm cười đáp lại. Rất biết giả nai đó nha.

Lại nói về Trân Trân của chúng ta, cô ấy đang tắm cùng với Ngọc Lan, haiz hai cô gái này nhí nhảnh thấy sợ luôn. Tuy đang bị thương nhưng nói chung cũng có thể tắm được. Ngọc Lan giống như bảo mẫu lau rửa vết thương cho Trân Trân rất sạch sẽ, tiện thể gội luôn cái đầu như ngàn năm chưa gội của cô. Tắm xong, diều tôi ra ngoài giường nằm:
_Tao đi ra ngoài mua cái gì ăn đã nha, mày nằm tại chỗ đó đi, đừng đi đâu hết- Ngọc Lan nói rồi bỏ tôi lại đi ra ngoài.
Thật là buồn chán quá đi, cứ ngồi ì một chỗ trong cái phòng này chắc có ngày tôi chết vì chán mất. Đột nhiên cánh cửa mở ra:
_Sao mày đi về sớm thế- Tôi cúi mặt hỏi tưởng là Ngọc Lan đã trở lại.
_Ai đi về sớm?- Thiên Phong nhíu mày hỏi. Giọng nói đó làm tôi giật thót cả người, ngước mặt lên thì ra đó là anh:
_Ủa, sao anh lại ở đây. Không phải anh có việc bận sao- Tôi ngạc nhiên hỏi.
_Àh, giải quyết xong rồi nên đến đây- Thiên Phong cười, hai tay của anh để sau lưng làm tôi rất tò mòvà nó còn phát ra mùi thơm như món sushi vậy áh:
_Đằng sau đó là gì vậy- Tôi tò mò hỏi.
_Đằng sau nào?- Thiên Phong giả ngu nói.
_Anh giấu cái gì dằng sua lưng đó- Tôi cố gắng vươn người ra để xem đó là gì nhưng mà không nhìn thấy được.
_Em nói là cái này đó hả?- Thiên Phong nói rồi dơ món đồ đó lên. Đúng như tôi nghĩ là món sushi nhưng không biết là mùi vị gì thôi:
_Ah, sushi. Cái đó là cho em đúng không?- Tôi vui mừng reo lên.
_Uk, anh đã hỏi bác sĩ là em ăn được không nên mới mua đó-Thiên Phong nói rồi lấy ra đưa cho tôi ăn.
_Cảm ơn anh nhiều nha- Tôi vui mừng nói .
Cầm trên tay miếng sushi ăn vào một miếng:
_Trời ơi đây là loại sushi đặc biệt chỉ có ở nhà hang cao cấp mới có thôi. Đắt lắm phải không TGĐ- Tôi nhìn anh mà cặp mắt long lanh như nhìn vị thánh cứu khổ người bị chết đói như tôi áh.
_Em vừa nói gì vậy?- Thiên Phong nheo mắt nguy hiểm nói.
_Thì vừa nói “ đây là món sushi đặc biệt chỉ có nhà hang cao cấp mới có thôi” – Tôi ngơ ngác vừa nói vừa ăn.
_Câu cuối cùng kìa – Thiên Phong một lần nữa nói.
_Là “ Đắt lắm phải không, TGĐ”- Tôi nói ra thì mới chột dạ hình như là…..thì Thiên Phong đã chụp tôi lại khóa môi tôi một cách ngon lành vậy áh. Nhưng mà tại sao còn ăn luôn sushi trong miệng tôi cơ chứ. Thì ra đây là nụ hôn thức ăn nè hehehe.
_Áh- thì ra đây là tiếng hét của Ngọc Lan nha. Cô ấy vừa đi mua đồ ăn về thì trông thấy cảnh tưởng này. Làm cả tôi và Thiên Phong giật mình, lúc này anh ấy mới thả tôi ra.
_Xin lỗi, tôi đã làm phiên- Ngọc Lan đỏ mặt nói rồi đẩy cửa chạy ra ngoài.
_Chết tiệt thật- Thiên Phong tức giận kêu lên vì…vì chưa làm xong việc đã bị phát hiện rồi. Còn tôi hả chỉ biết đơ như cây bơ thôi. 5 phút trôi qua, tự nhiên Thiên Phong bước đi khóa trái cửa lại:
_Sao lại khóa cửa vậy?- Tôi khó hiểu nói.
_Để làm việc quan trọng bị đứt quãng- Thiên Phong nói làm cho tôi nổi hết da gà lên, nuốt nước miếng cái ực.
Thiên Phong tiến lại gần tôi, dí sát mặt vào 4 mắt nhìn nhau, không biết là tôi bị gì ấy, tự nhiên nhắm mắt lại, Thiên Phong thì cười cười nhìn đáng ghét vô cùng. Mà càng gần càng phát giác rằng Thiên Phong rất thơm nha , quả là cực phẩm mĩ nam đang ở gần tôi, không phải mà là sát gần bên tôi luôn chứ.

♥♥ Cổ vũ cho ta nhé mọi người ♥♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: